江城子

十年生死兩茫茫,
不思量,
自難忘。
千里孤墳,
無處話淒涼。
縱使相逢應不識,
塵滿面、
鬢如霜。

夜來幽夢忽還鄉,
小軒窗,
正梳妝。
相顧無言,
惟有淚千行。
料得年年腸斷處,
明月夜、
短松崗。

GIANG THÀNH TỬ (48/100)

Thập niên sinh tử lưỡng mang mang
Bất tư lượng
Tự nan vong
Thiên lý cô phần
Vô xứ thoại thê lương
Túng sử tương phùng ưng bất thức
Trần mãn diện
Mấn như sương

Dạ lai u mộng hốt hoàn hương
Tiểu hiên song
Chính sơ trang
Tương cố vô ngôn
Duy hữu lệ thiên hàng
Liệu đắc niên niên trường đoạn xứ
Mịnh nguyệt dạ
Đoản tùng cương.
TÔ THỨC (1036 – 1101)

Dịch nghĩa:

BÀI TỪ THEO ĐIỆU GIANG THÀNH TỬ

Mười năm kẻ sống người thác cách xa mờ mịt (1),
Không nghĩ đến,
(Nhưng) tự mình khó quên.
Nấm mồ cô đơn cách xa ngàn dặm
Không có nơi nào để bày tỏ nỗi thê lương.
Nếu có gặp nhau chắc (nàng) cũng không nhận ra (ta)
(Vì ta đã) mặt nhuốm bụi,
Tóc như sương.

Đêm qua trong mộng bỗng trở về quê hương,
Nàng ngồi cạnh cửa sổ bên hiên,
Đang chải đầu trang điểm.
Nhìn nhau không nói.
Chỉ có lệ ngàn hàng.
Biết rằng năm lại năm ở nơi đứt ruột ấy
(Nàng yên nghĩ) dưới đêm trăng sáng
Trên ngọn đồi thông.

Chú thích:
(1) Năm 1165, vợ của Tô Thức là Vương Phất từ trần mới 27 tuổi. Mười năm sau (Ất Mão 1775), Tô Thức đang làm "Tri Châu" ở Mật Châu (Sơn Đông), xa cách quê hương (Tứ Xuyên) mấy ngàn dặm. Đêm mơ thấy người vợ đã khuất, ông làm bài từ điệu vong này. Tô Thức là người đầu tiên làm từ điệu vong.

Dịch thơ:

GIANG THÀNH TỬ

Sống chết lìa xa đã mười năm
Không nghĩ đến
mà nhớ muôn phần
Nẫm mồ cô đơn xa ngàn dặm
Không nơi bày tỏ nỗi thương tâm.
Gặp nhau nàng còn nhận ta chăng?
Mặt nhuốm bụi
tóc bạc phong trần.

Đêm qua trở lại quê trong mộng
Thấy nàng bên hiên
chải tóc điểm trang
Mắt nhìn không nói
lệ chảy thành hàng
Quanh năm lạnh lẽo.
Xót thương nàng
Đêm trăng vàng
Đồi thông reo…

ĐOÀN ĐỨC THÀNH dịch thơ. …


GIANG THÀNH TỬ

Chục năm sống tháng thảy mơ màng,
Chẳng tư lường,
Tự tơ vương.
Ngàn dặm mồ trơ,
Khôn xiết nỗi thê lương.
Có gặp nhau chăng chưa dễ nhận,
Mặt đầy bụi,
Tóc pha sương.

Đêm qua hồn mộng chợt hồi hương,
Trước song hiên,
Tựa đài trang.
Im lặng nhìn nhau,
Chan chứa lệ hai hàng.
Chừng hẳn năm năm nơi đứt ruột,
Đồi thông quạnh,
Dưới đêm trăng.
NGUYỄN CHÍ ViỄN dịch thơ

Mười năm sống thác đôi nơi
Nghĩ mà chi, vẫn khôn nguôi nhớ nàng.
Cô đơn phần mộ dặm ngàn,
Nói làm sao xiết muôn vàn thê lương.
Gặp nhau còn nhận ra chăng
Mặt bụi nhuốm, tóc pha sương ngỡ ngàng.

Đêm qua trong mộng về làng,
Nàng ngồi bên cửa chải làn tóc mây.
Nhìn nhau chẳng nói một lời
Nghẹn ngào, chỉ thấy lệ rơi muôn hàng.
Bao năm chốn ấy đoạn trường,
Nấm mồ côi quạnh trăng vàng đồi thông.
NGUYỄN THỊ BÍCH HẢI dịch thơ

Mười năm cách biệt muôn trùng
Dù không cố nhớ nhưng lòng chẳng quên
Làm sao tỏ cạn nỗi niềm
Nàng nơi ngàn dặm cỏ mềm mộ xanh
Thiên thu xa cách không đành
Nàng nơi chốn ấy một mình thê lương
Thân ta đã nhuốm bụi đường
Tóc ta đã nhuộm gió sương mất rồi

Gặp nhau còn được nữa thôi
Chắc gì đã nhận ra người ngày xưa
Ta về quê cũ trong mơ
Thấy nàng ngồi đó vẫn chờ bên hiên
Điểm trang nàng vẫn cười hiền
Nhìn nhau không nói lặng yên bên giường
Nàng ơi có thấu đoạn trường
Đêm nay trăng sáng đồi sương với tùng
XUÂN NHƯ dịch thơ

Mười năm sống chết có đôi đường,
Gạt nhớ thương,
Vẫn tơ vương.
Ngàn dặm nấm mồ côi,
Xiết nỗi thê lương.
Có gặp nhau chăng, khôn nhận rõ,
Bụi đầy mặt,
Tóc nhuốm sương.

Đêm rồi mơ trở lại quê hương,
Đứng bên song,
Đang điểm trang.
Nhìn mặt nín thinh,
Chỉ nhỏ lệ ngàn hàng.
Liệu được hàng năm nơi đứt ruột,
Gò thông ngắn,
Dưới đêm trăng.
NGUYỄN XUÂN TẢO dịch thơ

Mười năm sinh tử đôi nơi
Tuy không nghĩ đến, chẳng thôi nhớ nàng
Mồ cô quạnh, cách dặm ngàn
Nơi nào bày tỏ tâm tình thê lương
Gặp nhau còn nhận ra không ?
Phong trần sắc mặt, tóc sương pha mầu
Về quê trong mộng đêm thâu
Nàng bên song cửa chải đầu điểm trang
Nhìn nhau chẳng nói,
Lệ ứa muôn hàng
Năm lại năm, chốn đoạn tràng
Đồi thông, gốc mộ, trăng ngàn lạnh soi …
VƯƠNG THANH dịch thơ

Mười năm sinh tử ấy mênh mang
Không muốn nghĩ
Lại chẳng quên
Mộ chiếc dặm ngàn
Khôn kể xiết thê lương
Gặp nhau chừ người nhận ra chăng
Mặt mờ bụi
Tóc sa sương.

Đêm rồi mơ trở lại cố hương
Bên hiên cửa
Nàng điểm trang
Chẳng nói lời chi
Chỉ lệ rớt ngàn hàng
Thấu nỗi năm từng năm đứt ruột
Đêm trăng sáng
Đồi thông hoang.
hieusol dịch thơ

Mười năm tử biệt sinh ly,
Dù không nghĩ đến dễ gì quên đây?
Nấm mồ trơ trọi lất lây,
Hoang sơ lạnh lẽo đã đầy xót xa.
Gặp nhau chắc có nhận ra,
Mặt hoen cát bụi tóc đà tuyết sương.
Đêm qua trong mộng hồi hương
Bên song lại thấy nàng đương chải đầu.
Lặng yên chỉ biết nhìn nhau,
Nghìn dòng lệ ứa bấy lâu nát lòng.
Trăng khuya bóng ngả đồi thông …
CAO NGUYÊN MINH dịch thơ.

Mười năm sinh tử đôi đường
Lòng chẳng muốn nghĩ, nhưng làm sao quên?
Mồ lạnh trơ trọi xa xăm
Kể làm sao xiết tấm lòng đau thương?
Dù gặp cũng chẳng nhận ra
Bụi lầm gương mặt tóc nhuộm sương pha

Đêm qua hồn chợt hồi hương
Bên hiên đài đó, nàng dường điểm trang
Nhìn nhau nhưng lại nghẹn lời
Duy ngàn dòng lệ nối hàng nhau tuôn
Bao năm đứt ruột trời xa
Ánh trăng quạnh quẽ chiếu mờ đồi thông
ANH TỬ dịch thơ.

Advertisements