NHẤT TIỄN MAI(31/100)

Hồng ngầu hương tàn ngọc đạm thu,
Khinh giải la thường,
Độc thưởng lan châu,
Vân trung thùy ký cẩm thư lai?
Nhạn tự hồi thì,
Nguyệt mãn Tây lâu.

Hoa tự phiêu linh thủy tự lưu,
Nhất chủng tương tư,
Lưỡng xứ nhàn sầu.
Thử tình vô kế khả tiêu trừ,
Tài há mi đầu,
Khước thướng tâm đầu.

LÝ THANH CHIẾU (1084-1151)

Dịch nghĩa:

BÀI TỪ THEO ĐIỆU "NHẤT TIỄN MAI"

Hương tàn trên ngó sen hồng, hơi thu đầy chiếu ngọc,
Nhẹ cởi tấm xiên lụa,
Một mình lên thuyền lan.
Trong mây, ai gửi lá thư gấm tới?
Khi nhạn bay về,
Trăng đầy lầu Tây

Hoa tự rụng rơi, nước tự chảy xuôi,
Một mối tương tư,
Hai nơi đều buồn.
Tình này không cách gì tiêu trừ được.
Mới ở đầu mày,
Đã đến đáy tim.

Chú thích:
(1) Bài từ này thể hiện nỗi tương tư đối với người còồng (Triệu Minh Minh) đang phải đi công cán nơi xa.

Dịch thơ:

Sen hồng tàn, hương vẫn đượm chiếu thu
Nhẹ nâng vạt áo
đơn côi xuống thuyền
Trong mây thư quý ai người gửi đến?
Một cánh nhạn bay
trăng sáng lầu Tây.

Hoa rụng rơi theo nước chảy xuôi dòng
Một nỗi nhơ mong
hai chốn cùng buồn
Tình sâu nặng không thể nào dứt được
Nước mắt trào mi
đã đọng đáy lòng!

ĐOÀN ĐỨC THÀNH dịch thơ. …


Sen đỏ hương tàn ngọc điện thu
Nhẹ cởi xiêm là
Bước xuống lan châu
Trong mây ai gửi lá thư qua
Lúc nhạn bay về
Nguyệt rọi Tây lâu

Hoa rụng tơi bời nước chảy mau
Một mối tương tư
Hai chốn ưu sầu
Cảnh tình không chỗ để tiêu trừ
Vừa nhíu mày chau
Lại quặn lòng đau
NGUYỄN CHÍ VIỄN dịch thơ

Sen tàn chiếu đẫm hơi thu,
Vén xiêm, lên chiếc cô chu một mình.
Mong chờ thư tự mây xanh,
Nhạn về là lúa trăng thanh đầy lầu.

Hoa rơi rụng, nước chảy mau,
Tương tư một mối đeo sầu đôi nơi.
Tình này chẳng thể khuây nguôi,
Vừa nơi khóe mắt đã nơi đáy lòng.
NGUYỄN THỊ BÍCH HẢI dịch thơ.

Ngó sen hạt ngọc nhạt hồng
Màu thu man mát hương nồng dần phai
Đưa tay vén nhé áo dài
Bước lên thuyền sóng nào ai sát kề
Nhìn mây ngũ sắc trời tê
Mà mong thư cẩm gửi về nơi đâu
Sang canh lúc nhạn quay đầu

Trăng vàng cũng ngập Tây lầu tương tư
Nhớ nhung một mối tâm thu
Kết thành sầu nhớ hai bờ nghĩ suy
Tình tràn lên ướt bờ mi
Làm sao ngăn được lấy gì làm khuây
Giật mình khẽ nhíu đôi mày
Bao nhiêu giữ lại nơi này trong tim…
TIÊU BANG dịch thơ.

Chiếu lạnh hơi thu sen thắm tàn.
Nhẹ cởi xiêm là,
Bước lên thuyền lan,
Ấy ai chữ gấm gửi tờ mây ?
Hàng nhạn bay về,
Trăng lầu xế ngang,

Dòng nước vô tình hoa lạt hương.
Một giống tương tư,
Đôi ngả sầu vương.
Tình kia muốn dứt vẫn đa mang.
Vừa chớm mày ngài,
Đã lọt gan vàng.
HOÀNG TẠO dịch thơ.

Mùi hương của ngó sen hồng nhạt như đệm ngọc mùa thu
Khẽ buông xiêm áo the
Một mình lên thuyền lan
Thư gấm trong mây ai gửi đến
Khi chiếc nhạn bay trở về
Trăng đã sáng đầy lầu Tây.

Hoa tự phiêu lãng, nước tự trôi
Một mối tương tư
Hai chốn ưu sầu
Tình này không cách gì để tiêu trừ
(Nỗi sầu) vừa mới thoáng lên mi
Thì đã nhói vào trong lòng rồi.
KD dich thơ

NHẤT TIỄN MAI

Hương tàn ngó sen hồng, hơi thu đầy chiếu ngọc.
Nhẹ vén xiêm y
Lên thuyền lan một bóng.
Trông mây ai gửi gấm thư về.
Nhạn tìm ai trở lại
Trăng ngập bóng lầu Tây.

Hoa tự nổi trôi, dòng nước xuôi tự chảy.
Chung một mối tương tư
Hai chốn cùng sầu.
Tình này vô phương hóa giải
Mới trào ở bờ mi
Đã lặn xuống tim đau.
HOÀNG NGUYÊN CHƯƠNG dịch thơ.

Chiếu lạnh hơi thu sen đỏ tàn;
Nhẹ cởi áo là;
Riêng xuống thuyền lan.
Bức gấm từng mây ai gửi sang?
Bữa nhạn bay về,
Gác nhỏ trăng tràn.

Hoa tự phiêu linh, nước tự xuôi.
Một giống tương tư;
Buồn tủi đôi nơi.
Cách chi tình ấy giúp nguôi ngoai?
Vừa khỏi mi này;
Đã nặng tim này.
CHÂU HẢI ĐƯỜNG dịch thơ.

Advertisements