Phan Cung Việt
XẾP CHỮ VUI CÙNG KTS TÊN TUỔI

(Quý tặng KTS Đoàn Đức Thành)

Công danh loáng thoáng không như có*
Loáng thoáng lầu cao loáng thoáng vàng
Loáng thoáng thi đàn, còn nhan sắc
Hỏi thoáng như vầy có loáng chăng?…

Bắc Hạ, 5.2012

*Thơ ĐĐT
* Nhà thơ Phan Cung Việt & KTS Đoàn Đức Thành. Ảnh: Vũ Thái Hòa. …

Phan Cung Việt

ĐẤT NÓNG

Cũng chỉ có Đất thôi
Không tính lần máu đổ!
Và mỗi lần máu tuôn vào đất đó
Chẳng có lần nào giống nhau!?…

Hạ 2012

Phan Cung Việt

VĂN CHƯƠNG

Văn chương ở phía hồn nhiên trong trẻo của trái tim
Hay ở phía thần kinh siêu dị biệt!?

Loay hoay mãi trắng đêm không nỡ cầm bút viết
Nhỡ cuối đời lại lạc lối văn chương …

Thôi cả hai cũng là cần thiết
Như đêm cần ngày, như ngày cần đêm.

Bản Phè, 4.2012

Phan Cung Việt

NGHE CHỮ

Tôi nghe trang văn nói với tôi
Bình tĩnh bạn ơi
Thiên tài chưa đến

Lại nghe những câu thơ nói với tôi
Đừng ồn ào thế các bạn ơi
Thiên tài chưa về cùng các bạn …

Xóm Mổ, 4.2012

Phan Cung Việt

DẦU ĐƯỢM

Phố Xuân Hương xậm xịt mưa chiều. Bạn tôi đến đọc câu Dầu đượm. Phố với xá dạo này mất điện. Người với người mờ mịt trong nhau.

Dầu đượm nằm ở giữa một câu. Câu trước đó là ai về, ai ở… Một tiếng mặc làm mươn đời gió trở. Ta với mình dầu đượm năm canh!

Chỉ thế thôi cũng đủ thác đủ gềnh. Đủ nhân thế vĩnh hằng kiếp kiếp. Bà ta đọc rồi Mẹ ta đọc tiếp. Bao câu thiêu thân táp lấy ngọn đèn. Ôi dầu đượm, chi ngọn đèn hạt đỗ, mà bao kiếp người thề thốt suốt đêm?

Tôi lắng nghe câu thơ ngân lên, nơi này bỗng đỏ đèn, nơi kia đèn vụt tắt, nơi này nụ cười nơi kia nước mắt. Kiếp này trắng đêm kiếp kia bạc tóc. Đèn thâu đêm hoặc đèn tắt nghìn năm…

Tôi chắc rằng khi câu thơ ngân lên, có người đẹp chốn nào bật khóc!

Hồ Khương mưa nắng, 18/6/2005

Phan Cung Việt

CẬU NGUYÊN

Càng sống càng ngấm ra: Bà con nội ngoại gần xa ai cũng là người đáng quý. Từ Bác Chú bên Cha đến Cậu Dì bên Mẹ. Từ bác Toàn, chú Ngân, chú Nga đến dì Hòe, cậu Song, cậu Quì, cậu Chín… Nhưng có lẽ tôi nhớ nhất cậu Nguyên.

Cậu là anh kề của mẹ tôi. Thuở bé Cậu me chơi chim, phân chim bao giờ cũng đầy trong túi. Tuổi trẻ, cậu mặc bộ comple trắng, đội mũ trắng, đi giầy trắng. Cậu yêu và lấy một người con gái đẹp nhất vùng sông La. Con gái sông La đẹp nhất vùng Hà Tĩnh.

Một đời cậu chăm sóc cái đẹp như chăm một con chim Vàng Anh. Và chịu nỗi cực nhọc vốn có của kiếp người, của cái màu vàng lông chim thường huyễn hoặc.

Đôi mắt cậu luôn rơm rớm để tôi biết cuộc đời này là khổ, nhưng cái miệng cậu luôn cười để tôi biết cuộc đời này cũng là vui.

Cậu rạch ròi ruột thịt và phận người, như bà chăng những dải lụa vàng dọc chân đê. Cậu thương mẹ tôi như một con chim non, nhưng biết lùi xa để con chim tự bay tự nhảy. Nhất là để cho con chim tự hót và yêu.

Thuở cậu đến nhà, quà cho em gái sinh con là gánh củi. Lửa cháy liu điu trong bếp than vùi.

Chẳng hiểu sao tên Cậu lại là Nguyên. Đúng quá cái tên ông bà đặt. Cuộc đời Nguyên là thế này nguyên là thế kia. Mỗi người nguyên là thế này nguyên là thế kia. Nguyên là nụ cười nguyên là nước mắt.

Mùa Nóng, 14/6/98

TẶNG H. Thơ Phan Cung Việt

Càng đi càng thấy thương người
Câu thơ tôi viết một thời trẻ trung
Người xưa đã vội lấy chồng
Núi xưa đã hóa bến sông vắng người…

Càng đi càng thấu khóc cười
Cười vang thành tiếng, khóc thời lặng im
Người xưa đã hóa cánh chim
Vẫn kêu chiêm chiếp trong lòng anh đây!

Kiếp người lắm gió nhiều mây
Bão giông đã giật rụng đầy thế gian
Cái còn thì lại dở dang
Cái không còn vẫn ngổn ngang cõi đời!

Phan Cung Việt

HIỆN ĐẠI

Che ngực thiếu nữ là miếng dán ngực
Thời nay thêm nữa dán màng trinh…
Vào mạng, dán bài dán đường Link
Dán cả những vui buồn cắc cớ !
Nhớ lại một thời máu đổ
Lẻn ra binh trạm giữa rừng già
Dán vội con tem như cánh bướm
Nhờ chim mang về cho mẹ phương xa …

Biển, 4.2012

Phan Cung Việt

QUY LUẬT

Chợt tháng Tư sấm động mưa về
Con mối nhỏ cũng bay ra như trước…
Chỉ có con người là không biết được
Những vui buồn đổ vỡ những yêu tin!

Hải Thương, 4.2012

Phan Cung Việt

HOA CẢI TRIỀN SÔNG

Anh lính trẻ thả hồn theo đỉnh sóng
Giữa ban mai như thấy bóng mẹ mình
Làng quê đó bình minh rạng nắng
Mẹ bên bờ hoa cải rực triền sông…

Đảo Phè, 2011

Phan Cung Việt

NHỚ CHA

Tưởng niệm xuân đầu Cha đi xa
Thuở cha tôi đi dạy
Đất Nghi Xuân, Đan Trường
Lớp học ở trên cát
Bàn ghế đến là thương
Tôi thường ăn ở đó
Và ngủ ở đó luôn
Lớn lên, sờ sách vở
Cát nóng trong ngăn bàn…
Đến một ngày tóc bạc
Chẳng ai dạy dỗ mình
Thấy bàn ghế lớp học
Là rộn ràng trong tim.
Lại muốn sà vào đó
Dại dột như cánh chim
Chẳng biết gì bão tố
Trong ngăn bàn lặng im…

Bản Phè, 2011

Advertisements