KHÁM PHÁ CUỘC SỐNG
BỘ SƯU TẬP CHÂN TƯỚNG NHỮNG NHÀ "NGOẠI CẢM" RỞM (Phần D) – Sự thật cả họ bị "thánh vật" tại Hà Nội (Kỳ I-Kỳ III)
Kỳ I: Cả làng sợ… “thánh vật”
Kỳ II: Trận "ma hành" náo loạn khiến người chết, người phát điên
Kỳ III: Chuyện nhí nhố ở "trung tâm tìm mộ" …

Kỳ I: Cả làng sợ… “thánh vật”

Thứ hai, 30 tháng 5 2011 06:28

(GDVN) – Cái chết của chị Cấn Thị Lâm (25 tuổi, ở xã Phụng Thượng, Phúc Thọ, Hà Nội) do bị “thánh vật” tưởng đã khép lại bức màn huyền bí ma quái, song thực tế không phải vậy. Cả gia đình, họ hàng của chị Lâm vẫn tiếp tục bị “thánh vật”, với những câu chuyện nửa thực, nửa hư, đầy sự rùng rợn. Trong bài viết này, chúng tôi muốn lý giải một góc sự thật đầy chất huyền bí, ma mị, để độc giả hiểu những trò bịp bợm và có nhận thức đúng về vấn đề ngoại cảm, tìm mộ.

Kỳ I: Cả làng sợ… “thánh vật”

Xã Phụng Thượng (Phúc Thọ) một thời nổi tiếng với nghề nuôi gấu và nuôi rắn, đặc biệt là nuôi rắn chúa, loài rắn có tên trong sách đỏ Việt Nam. Độ chục năm về trước, mỗi năm, xã Phụng Thượng lại có vài mạng người bị nọc độc của rắn cướp mất. Nhiều người từng gan dạ vung dao chặt đứt ngón tay của mình khi bị rắn chúa cắn.

Nhưng vài năm nay, hai nghề không được Nhà nước và xã hội hưởng ứng này mai một, nên cái tên Phụng Thượng cũng ít được nhắc đến. Đùng một cái, Phụng Thượng lại gây xôn xao dư luận, với cái chết của một người phụ nữ do ma hành, là chị Cấn Thị Lâm, rồi tiếp đó là câu chuyện “thánh vật” khủng khiếp, gây hoang mang dư luận trong vùng.

* Ông Hùng vẫn còn bơ phờ vì bị "thánh vật".

Hỏi nhà chị Lâm và bố chị Lâm là ông Hùng, thì ai cũng biết, cũng chỉ được đường, nhưng chẳng ai dám làm người dẫn đường cho tôi cả. Họ rỉ rả vào tai tôi: “Chú có biết chuyện thánh vật ở sông Tô Lịch ngày xưa không? Giờ thánh đang vật nhà ông Hùng đấy. Sợ lắm, hãi lắm. Cả làng không ai dám vào nhà đó đâu, không ai muốn dính vào, sợ thánh vật lắm!”.

Cứ một đồn mười, mười đồn trăm, giờ đây, người dân trong vùng tin rằng, một thế lực siêu nhiên có tên là “Thánh”, đang ra tay sát hại cả nhà ông Hùng, cả họ Cấn trong làng. Nhiều gia đình trong làng đang làm một việc hết sức kỳ quặc, đó là rắc vôi bột trắng cổng nhà, cửa nhà, rồi quét trắng xóa các bức tường để ngăn… ma!
* Người dân rắc vôi bột để ngăn ma vào nhà.

Tôi hỏi một số người dân rằng, ai bày cho cách ngăn ma vào nhà như kiểu… phòng dịch, thì họ đều bảo, do một ông đạo sĩ bày cho. Người dân trong vùng hoang mang tột độ, đi cúng bái khắp nơi, tham khảo thầy bói và họ bày cho đủ kiểu để phòng ma. Có nhà còn cắm cành dâu trước cửa, trước cổng, như thể người H’Mông cắm lá xanh trước nhà ngụ ý không tiếp khách. Họ tin rằng, cành dâu sẽ khiến ma quỷ sợ hãi, không dám mò đến. Chẳng biết vôi bột với cành dâu có ngăn được ma quỷ vào nhà hay không, nhưng họ cứ làm thế, cốt để vững dạ.

Tôi đẩy cánh cổng khép hờ tìm vào nhà ông Cấn Văn Hùng. Tôi gọi mấy tiếng, thì thấy một người đàn ông cao lớn, đen rạm, mang khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt vô hồn đi từ phòng ngủ ra. Đoán biết tôi là nhà báo, nên ông Hùng nói ngay: “Thú thực với cậu, gia đình tôi mệt mỏi quá rồi. Thực sự là không muốn ầm ĩ nữa. Con tôi chết, bị cả làng đồn do thánh vật. Từ khi báo chí viết về gia đình tôi, thì cả nước đồn mạnh mẽ hơn. Tôi thì không rõ thánh vật hay ma vật, nhưng là ma hay là thánh thì tôi cũng sợ lắm rồi. Lần này, chú có viết báo, thì mong chú kêu một tiếng tới các nhà khoa học giúp tôi, xem họ có giải thích được gì giúp tôi không? Nếu cả nhà tôi cũng tin là thánh vật, rồi cả làng trù úm gia đình tôi bị thánh vật, thì chắc cả họ tôi sẽ lần lượt bị thánh vật nốt”.

* Cháu bé này là con chị Lâm. Cháu đã mất mẹ vì bị… "thánh vật"!

Ông Hùng đang thều thào kể lại nỗi khổ của mình, thì bà Lâm quần xắn móng lợn bước vào nhà. Bà vừa ra đồng hái rau về nấu bữa trưa. Thấy ông Hùng tiếp tôi, bà xen vào: “Khổ lắm chú ạ! Không biết gia đình chúng tôi làm việc gì sai trái, mà thánh thần quở phạt nặng nề như thế. Tôi vừa mất con, lại suýt mất nốt chồng. Ông ấy đang từ người khỏe mạnh, giờ thành ra như thế này đây, sức khỏe giảm sút, tinh thần hoảng loạn, cứ như là người mất hồn chú ạ!”.

Ông Hùng có tới 8 anh chị em, trong đó, người anh cả là Cấn Văn Lương, sinh năm 1951, đã anh dũng hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Mẹ ông Hùng, bà Đỗ Thị Ngọc, năm nay đã 86 tuổi, sắp về trời. Bà thường thổ lộ mong ước với các con, là muốn tìm được mộ người con cả. Thương mẹ, cũng xót người anh mấy mươi năm vùi xác ngoài chiến trường, nên tận đáy lòng ông Hùng vẫn khao khát tìm hài cốt anh đưa về nghĩa trang liệt sĩ.

Nhưng việc tìm kiếm hài cốt anh trai chẳng khác nào mò kim đáy bể, khi mà thông tin duy nhất chỉ là hy sinh ở chiến trường Quảng Trị vào năm 1972.

Thời gian gần đây, cứ một vài tháng, lại thấy một gia đình tổ chức đón rước hài cốt liệt sĩ từ trong Nam ra rất long trọng. Chính quyền xã đứng ra làm lễ truy điệu xúc động, khiến ông Hùng như ngồi trên đống lửa. Ông đi dò hỏi các gia đình tìm được mộ, thì nghe họ kể về cái gọi là “áp vong”.

* Cảnh "áp vong", gọi "hồn" ở nhà "cậu Hồng".

Ông Hùng cũng đã tìm hiểu phương pháp tìm mộ bằng ngoại cảm, tức là nhờ các nhà ngoại cảm chỉ dẫn, nhưng ông là nông dân, quen biết không rộng, nên chẳng biết phải tìm nhà ngoại cảm nào. Nghe người dân kể về phương pháp “áp vong”, với những lời khẳng định chính xác 100%, thì ông mừng lắm. Nhà ngoại cảm không “gọi vong” về nói chuyện, mà mời linh hồn người đã mất nhập vào người nhà mình, rồi chỉ đường tìm mộ, thì làm sao mà không tìm thấy, làm sao mà sai được. Chả nhẽ, linh hồn người thân lại chỉ chỗ để đào mả người khác? Chuyện “áp vong” tìm mộ, khiến ai ai cũng tin tuyệt đối, vì tự mình tìm mộ nhà mình, chứ có phải ai tìm hộ đâu mà bảo lừa đảo.

Qua tìm hiểu, thấy người dân trong xã, trong vùng đi “thỉnh hồn”, “áp vong” ở nhiều nơi, nhưng có đến 90% tìm xuống nhà “cậu Hồng” ở Hà Nam. Gọi là cậu Hồng, nhưng thực chất, đây là một người đàn bà, một cô đồng, tự xưng danh có khả năng đặc biệt, có thể “áp vong”, điều vong về nhập vào người nhà để người nhà hỏi chuyện, tra khảo thông tin.

Tin tưởng vào thành công trong việc tìm mộ của các gia đình quanh vùng, ông Hùng báo cáo với mẹ, thắp hương khấn vái tổ tiên, rồi tổ chức gia đình xuống Hà Nam để được “áp vong”, thỉnh hồn người anh liệt sĩ.

Thế là, công cuộc tìm mộ của đại gia đình ông Hùng bắt đầu và cũng là bắt đầu một chuỗi thảm kịch bị hành hạ, khiến gia đình ông điên đảo, khiến cả xã Phụng Thượng sợ hãi, kinh hoàng đến tận hôm nay.
(Còn nữa…)

Lâm Thị Hương Giang

(Theo Giáo dục Việt Nam)

Những kỳ tiếp: Báo điện tử Giáo dục Việt Nam sẽ vạch trần "năng lực ngoại cảm" của cậu Hồng và giải mã nguyên nhân khiến cả đại gia đình ông Hùng điên đảo.

Kỳ II: Trận "ma hành" náo loạn khiến người chết, người phát điên

Thứ tư, 01 Tháng 6 2011 06:44

(GDVN) – Trong khi đưa ma chị Cấn Thị Lâm, thì bố chị, ông Hùng, các chú, bác, các chị, em đang nằm viện điều trị chứng hoang tưởng, tâm thần. Làng xóm chẳng ai dám đến đưa ma. Họ nghĩ, đại gia đình ông đang bị “thánh vật”, nên chả dại gì mò đến, nhỡ “thánh” nổi khùng, lại đoạt hồn mượn xác hành cho thì khổ.

Nhớ lại chuyến xuống Hà Nam tìm mộ, ông Cấn Văn Hùng (Phụng Thượng, Phúc Thọ, Hà Nội) không giấu được vẻ mặt sợ hãi, thất thần.

Hôm đó, là ngày 10-3 âm lịch, đại gia đình ông gồm 15 người, đã thuê một chuyến xe xuống Hà Nam. Theo sự hướng dẫn của những người đi trước, thì gia đình đi càng đông càng dễ gọi “vong” để tìm mộ. “Vong” sẽ tìm được người hợp với mình để nhập vào phán nơi người chết nằm xuống.

Trước khi lên xe, ông Hùng thay mặt gia đình thắp hương, khấn vái tổ tiên, trình báo sự việc đi tìm mộ, tha thiết mong mỏi tổ tiên ủng hộ, giúp đỡ để chuyến tìm mộ thành công.

Theo địa chỉ ghi trên mẩu giấy, lái xe dễ dàng đưa gia đình ông Hùng đến nhà “cậu Hồng”. Dọc đường đi, chỉ cần dừng xe, chưa kịp hỏi, giới xe ôm đã bảo: “Tìm nhà cậu Hồng hở?”. Thấy “cậu Hồng” nổi tiếng quá, ai cũng biết, ông Hùng cũng thấy vững dạ.

Khung cảnh tại nhà “cậu Hồng” khiến ông Hùng choáng ngợp. Ô tô, xe máy đỗ đầy đường, kéo dài vài trăm mét. Trong nhà “cậu Hồng”, chiếu trải la liệt từ sân, vườn ra tận ngõ. Mấy trăm con người ngồi quây quần thành những vòng tròn. Người khóc hu hu, người cười khanh khách, người lắc la lắc lư như say rượu, người chửi bới tục tĩu, đàn bà gì mà thuốc lá phì phèo, thuốc lào rít long sòng sọc. Người ta giải thích, đó là “vong” nhập vào phụ nữ, nên mới có chuyện đàn bà hút thuốc lào như vậy.

Lần đầu tiên được chứng kiến cảnh đó, đại gia đình nhà ông Hùng đều hết sức ngỡ ngàng, thành tâm tuyệt đối tin tưởng vào chuyện áp vong, gọi hồn. Ông Hùng đặt mâm lễ lên bàn thờ, phong bì dày dặn, khấn vái thành tâm, rồi ngồi quây tròn vào một manh chiếu.
* Mỗi ngày có vài trăm người đến nhà "cậu Hồng" với khát vọng tìm được mộ liệt sĩ.

Đàn ông chắp tay lầm rầm khấn vái mời “vong” về, đàn bà ngồi như tọa thiền, tập trung tư tưởng để đón “vong”. “Cậu Hồng” cứ đi lòng vòng quanh những nhóm người, thi thoảng lại bóp đầu phụ nữ, xoa trán, tay truyền năng lượng, mồm gọi “vong”. Hứng chí “cậu” lại chửi bậy vài câu. Không chỉ chửi bậy những người ngồi đợi “vong”, mà “cậu” chửi cả “vong”. Ai cũng nghĩ, “cậu” là thánh, là người giời, là bề trên, nên có quyền chửi cả người trần mắt thịt lẫn vong hồn.

Gia đình ông Hùng ngồi tập trung tư tưởng một lúc thì chị Cấn Thị Nhung, con gái ông Cấn Văn Dũng, là em cận kề liệt sĩ Cấn Văn Lương, lắc la lắc lư. “Cậu Hồng” liền chạy đến xoa đầu và bảo: “Tổ sư, vong đã nhập rồi, chúng mày gọi liệt sĩ đi!”.

Mọi người tin rằng, vong linh liệt sĩ Lương đã về, nên thi nhau chào hỏi. Mấy bà, mấy chị cứ khóc tu tu gọi liệt sĩ. Thế nhưng, thay vì “liệt sĩ” hỏi han sức khỏe mọi người, mừng mừng tủi tủi vì mấy chục năm trời mới gặp người thân, thì “liệt sĩ” lại chỉ ậm à ậm ừ, lúc khóc, lúc cười, chẳng chịu hé răng nói lời nào.

Tra hỏi suốt một tiếng không ăn thua, đệ tử của “cậu Hồng” đến tát nhẹ mấy cái vào má chị Nhung, thế là “vong” thăng đi mất. Lúc đó cũng đã là chiều tối, hết giờ làm việc, nên đệ tử “cậu Hồng” đề nghị mọi người tìm xuống vào hôm khác.
* Chị Cấn Thị Lâm đã ra đi mãi mãi vì niềm tin mù quáng của gia đình.

Hứng khởi với kết quả bước đầu tốt đẹp, sớm hôm sau, đoàn tìm mộ tiếp tục tìm xuống Hà Nam. Lần này, chị Nhung vừa ngồi xuống chiếu, “vong” đã nhập ngay. Qua cách xưng hô, mọi người tin rằng, đó chính là “vong” liệt sĩ. Tuy nhiên, khi hỏi đến mộ, thì “vong” chả nói được gì. Cả ngày hôm đó, chị Nhung chỉ lắc lư, rũ rượi, nói năng như kiểu mê sảng. Cuối cùng “vong thăng”, mọi người lại ra về.

Nhưng điều kỳ quái là, khi đại gia đình lên xe ra về, “vong” lại nhập vào chị Nhung. Chị Nhung cứ lắc lư, xõa xượi trên xe trong suốt hành trình 100km từ Hà Nam về Phụng Thượng (Phúc Thọ, Hà Nội).

Nghĩ liệt sĩ Lương muốn về thăm nhà, người thân, gia đình đã làm cỗ trịnh trọng để cúng liệt sĩ. Họ hàng, làng xóm kéo đến rất đông để… chào hỏi liệt sĩ. Sau 40 năm, giờ đây, liệt sĩ mượn xác chị Nhung để về thăm gia đình, làng xóm. Khung cảnh khi đó thật cảm động.

Thế nhưng, chả hiểu “vong” nhập vào người chị Nhung có phải bác Lương hay không, mà “bác” chẳng nhận ra mọi người, cũng chẳng biết trò chuyện với ai. Đến tối thì chị Nhung xõa xượi tóc tai, kêu đau đầu thảm thiết. Không hỏi han được “bác Lương” điều gì, mọi người van lạy “bác Lương” thăng thiên, ra khỏi người chị Nhung. Thế nhưng, “bác” chẳng nghe, cứ hành hạ chị Nhung, trông chị chả khác gì kẻ điên dại. Đến nửa đêm, chị Nhung mệt quá, nằm vật ra, thiếp đi lúc nào không biết.

Sớm hôm sau, theo lời “cậu Hồng”, đại gia đình ông Hùng tiếp tục thuê xe xuống Hà Nam. Lần này, mọi người đề nghị không cho “vong” nhập vào chị Nhung nữa.

“Vong” không nhập vào chị Nhung, liền “túm” ngay lấy chị Cấn Thị Lâm, con gái ông Hùng. Miệng chị Lâm xưng bác với mọi người, nhưng mọi người hỏi gì, “bác” cũng chả biết. Trong khi “bác” đang hành chị Lâm điên điên dở dở, thì một “vong” lạ “chiếm xác” chị Cấn Thị Thủy, con gái ông Dũng. Chẳng biết có phải do vong nhập không, mà hai người phụ nữ này cứ như bị mê sảng, nói những điều vu vơ, khó hiểu, đầu tóc xõa xượi chả khác gì lên cơn động kinh, tâm thần.

*Ai cũng khát khao được "âm dương gặp mặt".

Chẳng khai thác được gì, gia đình yêu cầu “cậu Hồng” đuổi vong ra khỏi người chị Lâm và chị Thủy. Thế nhưng, “vong” này cứng đầu quá, chẳng chịu ra. “Cậu Hồng” hết nịnh nọt lại dọa nạt, mắng chửi, song chả ăn thua, “vong” cứ cố thủ mượn xác hai chị.

Đúng lúc đó, thì lại có một “con ma” chiếm xác chị Nhung. Cả 3 chị em Nhung, Lâm, Thủy nhảy dựng lên lúc chửi bới, lúc khóc lóc, lúc nói cười, làm náo loạn cả “trung tâm tìm mộ”, khiến cả trăm người hồn xiêu phách tán.

Đến “người giời” là “cậu Hồng” cũng chẳng mời được “vong” đi, gia đình đành khiêng cả 3 chị em lên xe chạy về Phụng Thượng. Trên ô tô, 3 chị tiếp tục lăn lộn, cào xé, chửi bới mọi người.

Xe ô tô vừa về đến nhà, mọi người nhảy vào dùng roi dâu vụt tới tấp, rồi nước tỏi, nước tiểu dội ào ào vào 3 chị. Thế nhưng, những thứ của người trần chẳng đuổi được “ma”. Những “con ma” trong người 3 chị càng hung hãn hơn, tấn công, chửi bới, đánh đấm ráo cả mọi người, khiến ai cũng khiếp đảm.

Trong lúc mọi người xông vào hỗ trợ, giữ chặt tay chân 3 chị Nhung, Lâm, Thủy, thì một phụ nữ làm dâu trong họ cũng bị “ma chiếm xác”, nói năng lảm nhảm, lên cơn điên loạn. Đến nước này, cả xóm chạy về hết, cửa đóng then cài vì… sợ ma.

“Thánh vật” đến hết đêm đó, kéo sang tận ngày hôm sau khiến 4 người đàn bà điên loạn. Hôm sau, ông Hùng đưa 3 chị em vào chùa trong làng để tụng kinh. Nhưng tiếng mõ chẳng những không đuổi được tà ma, mà “ma” còn nhập luôn vào ông Hùng, khiến ông lên cơn điên loạn, cứ nhằm tường, cột lao đầu vào.

Đại gia đình ông Hùng sợ quá, lại thuê xe xuống nhà “cậu Hồng” cầu cứu. Một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra trên chiếc ô tô. Cả 3 chị Lâm, Nhung, Thủy đều bị “ma vật”, rồi ông Hùng, ông Phi, ông Dũng cũng nổi điên. Họ lăn lộn trên xe, đập đầu vào kính, bóp cổ bác tài.

Xe vừa đến nhà “cậu Hồng”, thì đám người điên loạn chạy tứ tung khắp ngả, chửi bới ráo cả. Riêng chị Lâm bị “ma hành” nặng quá thì lăn đùng ra đất, mép sùi bọt, lên cơn co giật. Công an xã cùng đám người nhà cậu Hồng đưa chị Lâm khẩn cấp đi bệnh viện ở Phủ Lý, nhưng chưa đến bệnh viện thì chị tắt thở. Ông Hùng được đưa đi Bệnh viện Tâm thần Trung ương ở Thường Tín, những người còn lại được đưa đến Bệnh viện Bạch Mai để cấp cứu.

Trong khi đưa ma chị Cấn Thị Lâm, thì bố chị, ông Hùng, các chú, bác, các chị, em đang nằm viện điều trị chứng hoang tưởng, tâm thần. Làng xóm chẳng ai dám đến đưa ma. Họ nghĩ, đại gia đình ông đang bị “thánh vật”, nên chả dại gì mò đến, nhỡ “thánh” nổi khùng, lại đoạt hồn mượn xác hành cho thì khổ.

Giờ đây, dù câu chuyện “thánh vật” cả đại gia đình ông Cấn Văn Hùng đã trôi qua hơn tháng, song nỗi đau và sự hoảng loạn của gia đình, dòng họ vẫn còn nguyên vẹn. Ông Hùng bảo: “Tôi sợ chuyện áp vong tìm mộ lắm rồi. Vì sự mê muội này, mà tôi đã hại con, hại cả đại gia đình. Tôi nghĩ chả có vong hồn người bác nào lại nỡ giết hại cháu ruột, hại cả anh em, họ hàng như thế. Tôi mong các nhà khoa học vào cuộc, giải thích rõ để những người khác không mê muội để rồi lâm vào hoàn cảnh bi đát như gia đình tôi”.
(Còn tiếp…)

Lâm Thị Hương Giang

(Theo Giáo dục Việt Nam)

Kỳ III: Chuyện nhí nhố ở "trung tâm tìm mộ"

Thứ sáu, 03 Tháng 6 2011 07:00

(GDVN) – Với những gia đình ngồi một lúc không thấy “vong lên”, đám đệ tử, gồm cả đàn ông, đàn bà, gồm cả thanh niên có khuôn mặt bặm trợn đi đến. Họ ngồi xuống cạnh những người phụ nữ mắt đang nhắm nghiền rồi luôn mồm gọi “vong”, yêu cầu “vong” lên giao lưu với gia đình. Họ gọi “vong” mà cứ như gọi con nít, lúc dỗ ngon dỗ ngọt như thể nhử ăn kẹo, lúc cáu gắt chửi bới om xòm.

Sự việc chị Cấn Thị Lâm (Phụng Thượng, Phúc Thọ, Hà Nội) tử vong vì bị… “vong nhập”, rồi tiếp đó là cả đại gia đình nhà chị bị “vong hành” khi đi “gọi vong” ở Hà Nam, khiến không ít nhà khoa học giật mình. Một số nhà khoa học ngạc nhiên không chỉ bởi hiện tượng “vong nhập” gây chết người, mà còn bởi các “trung tâm áp vong” hiện mọc lên nhiều quá.

Sau vụ chết người này, các nhà khoa học chuyên nghiên cứu về tâm linh mới biết cái gọi là “trung tâm tìm mộ” đã tồn tại ở Hà Nam từ khá lâu rồi.

Tôi đã về làng Câu Tử (xã Châu Sơn, Duy Tiên, Hà Nam) để tìm hiểu và nhận thấy rằng, việc “áp vong”, tìm mộ tại “khu vườn cậu Hồng” cũng giống như rất nhiều nơi “áp vong” khác. Tôi thực sự ngỡ ngàng khi có tới cả ngàn người tụ tập mỗi ngày ở khu vườn, trong sân rộng lợp tôn nóng hầm hập, tràn ra ngoài ngõ ở nhà “cậu Hồng”. Ô tô, xe máy xếp thành hàng dài cả km, từ đầu đến cuối làng. Cảnh tượng này chả khác gì cảnh tụ tập chữa bệnh ở “khu vườn Long An” gây ầm ĩ dưa luận mấy năm trước.

“Cậu Hồng”, còn gọi là “anh Hồng”, thực ra là một người đàn bà mới ngoài 40 tuổi. Tên thật của chị ta là Trần Thị Thành, sinh ra, lớn lên rồi lấy chồng tại xã Châu Sơn.

“Cậu Hồng” vốn là người đàn bà bình thường, lam lũ như những người phụ nữ khác trong làng, cũng cày cấy, mò cua bắt ốc ngoài đồng. Thậm chí, để có miếng ăn, “cậu Hồng” thường đi gánh gạch thuê trong những ngày nông nhàn.
* Chen chúc chờ đợi "vong" nhập

Đùng một cái, cách đây mấy năm, Thành phát bệnh tâm thần, bỏ đi lang thang, nói năng lảm nhảm. Đang tâm thần, tự nhiên lại tỉnh và tuyên bố rõ ràng: “Con Thành vất vả lam lũ đã chết rồi, giờ chỉ có “cậu Hồng” mà thôi!”.

Nghe chị ta tuyến bố thế, lúc đầu chả ai hiểu gì, nghĩ chị ta bị hoang tưởng. Chị ta cứ lảm nhảm kể rằng, quê hương vốn ở miền Trung, tên là Hồng, sống bằng nghề ăn mày. Hồi nhỏ, theo mẹ ăn mày ra Hà Nam, bị chết đuối. Chết thảm quá, nên linh hồn không siêu thoát, cứ vất vưởng ở dương gian. Mới đây, “cậu bé” đã chiếm được thân xác của chị Thành rồi biến thành “anh Hồng”. Từ đó, chị ta yêu cầu mọi người gọi là “anh Hồng” hoặc “cậu Hồng”. “Cậu Hồng” lập bàn thờ, dựng điện rồi tuyên bố có khả năng tìm mộ, áp vong.

* Cứ gật gù như say rượu, chứng tỏ… "vong" đã nhập.

Có đến 99% số nhà ngoại cảm, thầy bói, “người giời” đều tự vẽ cho mình một quá khứ bất hạnh, đau khổ, mất mát, một biến cố suýt chết, rồi bị linh hồn hoặc thánh thần nhập vào mượn xác ra tay… cứu nhân độ thế. Mô-típ cuộc đời của nhà ngoại cảm nào cũng giống nhau và chỉ có mô-típ đó là thời thượng nhất, chiếm được lòng tin của những người bình thường.

Cũng như một số “trung tâm áp vong” hoạt động khắp cả nước, các gia đình muốn gặp gỡ, giao lưu với thế giới âm, chỉ việc đến bản doanh của nhà ngoại cảm rồi ngồi đó chờ đợi vong nhập.

Thời kỳ mới hoạt động “áp vong”, “người giời” thường hướng dẫn các gia đình tỉ mỉ từng bước chuẩn bị, rồi trực tiếp họ làm các động tác “mời vong” về dương thế nhập vào người sống. Tuy nhiên, một thời gian sau, lượng người đến đông quá, một mình “người giời” làm không xuể, thì các đệ tử ra tay giúp sức. Chẳng lẽ, đệ tử cũng là những “người giời” nốt?

Để phục vụ cả ngàn người tìm đến mỗi ngày, “cậu Hồng” không thể đáp ứng xuể, do đó, đám đệ tử làm thay.
*Ai cũng khát khao được âm dương gặp gỡ.

Khi đến “trung tâm tìm mộ” của “cậu Hồng”, các gia đình ngồi quây thành vòng tròn, khoanh chân, tay bắt khuyết. Họ thành tâm cầu nguyện, kêu gọi vong linh người chết về để âm dương gặp gỡ.

Có gia đình vừa ngồi thành vòng tròn, “vong” đã ào ào tìm về nhập tứ tung cả, song cũng có gia đình ngồi mãi mà chả thấy “vong” đâu. Với những gia đình ngồi một lúc không thấy “vong lên”, đám đệ tử, gồm cả đàn ông, đàn bà, gồm cả thanh niên có khuôn mặt bặm trợn đi đến. Họ ngồi xuống cạnh những người phụ nữ mắt đang nhắm nghiền rồi luôn mồm gọi “vong”, yêu cầu “vong” lên giao lưu với gia đình. Họ gọi “vong” mà cứ như gọi con nít, lúc dỗ ngon dỗ ngọt như thể nhử ăn kẹo, lúc cáu gắt chửi bới om xòm.

Chả hiểu đám đệ tử của cậu Hồng có tài năng pháp thuật gì, mà chỉ bằng mấy câu nói, thậm chí chửi bậy tục tĩu, mà triệu được cả “vong” dưới âm phủ về, dưới địa ngục lên, ở trên trời xuống! Có lẽ, vong hồn cũng sợ bị đám đệ tử của “cậu Hồng” mắng nhiếc, nên vâng lời răm rắp!
* Đệ tử của "cậu Hồng" quan sát xem "vong" đã lên hay chưa.

Mỗi ngày, “cậu Hồng” chỉ làm việc 8 tiếng, đúng như cán bộ Nhà nước làm việc. Ngoài giờ hành chính “cậu” chui vào trong nhà, khóa cửa chặt, nhất định không gặp ai, không tiếp ai. Ngày xưa, “cậu” chỉ làm ban đêm, vì ban đêm mới linh, “vong” dễ về. Thế nhưng, khách đến đông quá, xe cộ ra vào khiến xóm làng ầm ĩ, nhiều người phản đối, nên “cậu” mới chuyển sang làm ngày.

Giờ nghỉ trưa, tôi tranh thủ bắt chuyện với những người đến “trung tâm tìm mộ” của “cậu Hồng” để hỏi han. Tất cả trong số họ đều có niềm tin chắc chắn về khả năng đặc biệt của “cậu Hồng”. Rất nhiều câu chuyện tìm được mộ liệt sĩ được những người đến đây kể vanh vách. Nhưng những câu chuyện chỉ là “ông cùng xã, bà cùng thôn vừa mới đưa liệt sĩ về nhờ “áp vong” ở nhà cậu…”.

Qua các câu chuyện, tôi thấy phần lớn mộ tìm được qua “áp vong” ở đây chỉ là những bộ cốt trong nghĩa trang vô danh (không thể chắc chắn), hoặc những nắm đất tượng trưng đào được dưới lòng đất. Tôi không nghe được bất cứ một câu chuyện mang tính xác thực cao nào. Tôi đã từng có nhiều lần đi theo các nhà ngoại cảm tìm mộ giữa rừng, nhưng thứ tìm được chủ yếu là… tổ mối. Các nhà ngoại cảm đều bảo rằng, mấy chục năm trôi qua, xương cốt bị mối ăn hết rồi. Thế là, các gia đình bốc đám đất trăng trắng bỏ vào túi, lấy lá cờ đỏ sao vàng quấn lại, hương khói nghi ngút, khóc lóc vái lạy như mưa.

Chẳng cần tìm hiểu, tôi cũng biết chắc rằng, cái gọi là “trung tâm tìm mộ” của “cậu Hồng”, tức Trần Thị Thành là trung tâm tìm mộ… chui! Chẳng có chính quyền, cơ quan nào lại đi cấp phép cho một người để làm cái việc đầy tính ma mị như thế này. Ông Trần Chung Châu, Trưởng Công an xã Châu Sơn thì xác nhận sự bất lực của chính quyền địa phương với “trung tâm tìm mộ” quái dị của “cậu Hồng”.

Mỗi ngày có cả ngàn người tứ xứ đổ về, xe lớn xe bé, ai ai cũng mang theo lòng thành kính với tổ tiên, với liệt sĩ, thì chính quyền sao làm được cái việc nhẫn tâm là xua đuổi họ đi. Trong khi chính quyền xã xin ý kiến của cấp trên, thì “trung tâm tìm mộ” của “cậu Hồng” vẫn tiếp tục công việc cao cả là giúp hàng ngàn người dương thế gặp… người chết và biến không ít người bình thường thành người điên loạn, thần kinh.
(Còn tiếp…)

Lâm Thị Hương Giang – Bình Thủy

(Theo Giáo dục Việt Nam)

Kỳ tới: Các trung tâm áp vong mọc lên khắp cả nước, nhiều như nấm sau mưa. Tại sao lại có chuyện "vong" nhập vào người dễ dàng như vậy? Sự thực có phải vong nhập vào người sống hay không?

Advertisements